Thứ Năm, 20 tháng 2, 2020

Những Kẻ Đợi Chờ

Bài thơ Những Kẻ Đợi Chờ (Xuân Diệu), tác giả viết về những người con gái đợi chờ. Đây là bài thơ tình đợi chờ trong thời chiến, khi người phụ nữ lo hậu phương còn các chàng trai phải ra tiền tuyến. Sự ra đi giờ chỉ còn đọng lại trong tìm thức người đưa tiển, dáng hững hờ, đầu cao, tóc ngược mắt theo mơ…

Những Kẻ Đợi Chờ (Xuân Diệu)

Hỡi các anh đi dáng hững hờ,
Đầu cao, tóc ngược, mắt theo mơ,
Để dành một phút thương ai với!
Ôi! biết bao nhiêu kẻ đợi chờ.

Họ chưa hề đẹp, lúc xuân sang
Đem sắc, đem duyên điểm mọi nàng,
Đôi chút hồng đào lên má nở,
Rồi thôi – họ chẳng dám nhìn gương…

Son phấn bao giờ đủ tốt tươi;
Sắc màu đẹp quá, áo hơn người.
Thư tình không lạc trong tay mỏi
Đã nản thêu thùa, kim chỉ ơi!

Mỗi ngày, trông những thiếu niên qua
Gót vặm kêu nhanh trước cửa nhà.
Họ chứa nhớ thương – và mỗi tối,
Ấy là sa mạc của buồng hoa…

trên gối rét tê bông;
Múa giữa lòng đơn uổng ấm nồng;
Hồn ước chung đôi, thân lặng lẽ
Vào nằm chia lạnh với chăn không.

Họ nói: thôi mong gặp gỡ gì!
Xuân mình tất cả đã trôi đi…
– Thế rồi họ khóc không nghe tiếng
Trong lúc trăng tàn bạt gió khuya.

Kết thúc bài thơ là một sự đau buồn trong im lặng, khóc không thành tiếng trong lúc trăng tàn bạt gió khuya. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Các Bạn Đang Xem Bài Viết  Của Tác Giả Trong Tập  Tại Blog . Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

5 / 5 ( 1 vote )